Nếu nói về một cuốn sách mà tôi tâm đắc nhất, nó giúp tôi chiêm nghiệm nhiều hơn về cuộc sống, suy nghĩ tích cực hơn về nhiều chuyện xảy ra xung quanh mình. Đồng thời cũng thúc đẩy tôi sống có trách nhiệm hơn đối với xã hội, tôi xin đề cử quyển sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của tác giả Phạm Lữ Ân. Đây là quyển sách Best seller 2012-2015, mặc dù đã xuất bản rất lâu rồi nhưng nó chưa bao giờ là lỗi thời . Đặc biệt, tác giả Phạm Lữ Ân không phải là bút danh của một người mà là bút danh của cả hai vợ chồng Đặng Nguyễn Đông Vy – Phạm Công Luận. Điều này sẽ khiến người đọc cảm thấy thỏa mãn khi có thể cảm nhận được hai góc nhìn, hai trải nghiệm khác biệt từ hai con người khác nhau. Khi nghe tên sách có thể ta sẽ cảm thấy đây là một cuốn sách ủy mị, hoặc một cuốn sách gì đó nặng nề thúc giục người ta phải nhanh chóng hành động, phải chạy đua với cuộc sống. Nhưng không, từng câu từng chữ trong cuốn sách này chính là giọt sương sớm, là dòng nước mát lành trong ngày hè oi ả, là cơn gió nhè nhẹ thổi đi những muộn phiền, những lo toan, bất an trong lòng ta. Với 44 bài viết nhỏ trong cuốn sách được viết dựa trên những trải nghiệm, suy nghĩ và nhận định riêng về cuộc sống thật của hai tác giả, có thể bạn sẽ bắt gặp đâu đó hình ảnh của mình.
Trong xã hội hiện đại, có một bộ phận các bạn trẻ luôn suy nghĩ rằng bản thân mình không xinh đẹp, không có tài năng hay vô dụng, luôn có suy nghĩ tự ti về chính mình. Nhưng “Bản thân bạn - con người độc đáo nhất trên thế gian này. Bạn biết chăng, thế gian này có điều kỳ diệu, đó là không ai có thể là bản sao 100% của ai cả. Bởi thế, bạn là độc nhất, tôi cũng là độc nhất. chúng ta đều là những con người độc nhất vô nhị, dù ta đẹp hay xấu, tài năng hay vô dụng, cao hay thấp, mập hay ốm, có năng khiếu ca nhạc hay chỉ biết gào như vịt đực…
Vấn đề không phải là vịt hay thiên nga. Vịt có giá trị của vịt, cũng như thiên nga có giá trị của thiên nga. Vấn đề không phải là hơn hay kém, mà là sự riêng biệt. Và bạn phải biết trân trọng chính bản thân mình. Người khác có thể đóng góp cho xã hội bằng tài kinh doanh hay năng khiếu nghệ thuật, thì bạn có thể đóng góp cho xã hội bằng lòng nhiệt thành và sự lương thiện.
Bạn có thể không thông minh bẩm sinh nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn. Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba và nấu ăn rất ngon. Chắc chắn, mỗi một người trong chúng ta đều được sinh ra với những giá trị có sẵn. Và chính bạn, hơn ai hết, trước ai hết, phải biết mình, phải nhận ra những giá trị đó.” Đây chính là một lời cổ vũ, một lời động viên nhẹ nhàng từ người đi trước dành cho các bạn trẻ hiện nay. Thật đáng suy nghĩ phải không nào? Bên trong cuốn sách này không chỉ có những lời cổ vũ cho mỗi người mà còn là quan niệm về tình bạn, về tình yêu, về gia đình, về ti tỉ những điều nhỏ bé trong cuộc sống này nhưng đôi khi chúng ta lại bỏ quên nó. Sau khi đọc xong cuốn sách này, câu nói đã khiến tôi ấn tượng mãi “Đừng để khi tia nắng ngoài kia đã lên, mà con tim vẫn còn băng lạnh. Đừng để khi cơn mưa kia đã tạnh, mà những giọt lệ trên mi mắt vẫn còn tuôn rơi. Thời gian làm tuổi trẻ đi qua nhanh lắm, không gì là mãi mãi, nên hãy sống hết mình để không nuối tiếc những gì chỉ còn lại trong quá khứ mà thôi” Liệu khi biết rằng “trăm năm là hữu hạn” chúng ta có còn nuối tiếc về những chuyện đã qua, về những sai lầm trong quá khứ. Hay chấp nhận buông bỏ nó, xem đó như một bài học , một động lực thúc đẩy trên con đường dài phía trước. Cả bạn và tôi đều biết sẽ lựa chọn như thế nào mà đúng không?
Tóm lại, đây là một cuốn sách mà tôi khuyên các bạn nên đọc thử một lần. Cho dù là bất cứ độ tuổi nào, tôi hi vọng nó sẽ đồng hành với các bạn trong quá trình trưởng thành và hoàn thiện bản thân, giúp các bạn sống tích cực, có ích cho xã hội để sau này ta sẽ không có một thanh xuân đầy tiếc nuối.