Trong dòng chảy văn học và kho tàng tư tưởng của dân tộc Việt Nam có rất nhiều tác phẩm quý giá nhưng với tôi tác phẩm có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất đến tư duy nhận thức và cả định hướng hành động của bản thân chính là “Đường Kách Mệnh” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đây không chỉ là một văn kiện lý luận chính trị đầu tiên của cách mạng Việt Nam mà còn là một tác phẩm có sức sống vượt thời đại mang đậm tính dẫn đường khai sáng và thôi thúc hành động. Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với tác phẩm “Đường Kách Mệnh” là được thầy giáo giới thiệu trong một buổi học môn tư tưởng Hồ Chí Minh. Trước đó, tôi cũng từng được nghe tên về tác phẩm này nhưng chưa thật sự nhận thức được giá trị của nó, chỉ đến khi trực tiếp đọc từng dòng từng trang tôi mới cảm nhận được sâu sắc vì sao tác phẩm này lại được xem là kim chỉ nam cho con đường cứu nước và giải phóng dân tộc trong thời kỳ đầu của cách mạng Việt Nam. Tác phẩm tuy không cầu kỳ, không nhiều mỹ từ nhưng lại mang đến một sức mạnh tư tưởng to lớn vượt xa khuôn khổ một văn bản lý luận chính trị. Vì từng lời dạy của Bác đều mộc mạc giản dị mà đầy trí tuệ phản ánh chiều sâu tư duy cách mạng và tình yêu thương bao la dành cho dân tộc và nhân dân. Ngay từ phần mở đầu, Bác đã nêu rõ mục đích của việc học tập lý luận cách mạng là để làm cách mạng để cứu nước cứu dân chứ không phải để nói suông hay học thuộc một cách hình thức. Điều này đã tạo ra một chấn động mạnh trong tư duy của tôi khiến tôi nhận ra rằng học không chỉ để biết mà là để làm, để cống hiến, để thay đổi cuộc sống và xã hội theo hướng tích cực hơn. Một trong những đoạn khiến tôi khắc ghi mãi là khi Bác viết rằng muốn làm cách mạng phải có đạo đức cách mạng, phải có ý chí kiên cường và tinh thần hy sinh quên mình cho lý tưởng cách mạng. Điều ấy khiến tôi suy nghĩ sâu xa về khái niệm “sống có lý tưởng” mà trước nay tôi vẫn thường nghe nhưng chưa thật sự hiểu rõ. Bác không nói những lời sáo rỗng mà cụ thể hóa lý tưởng thành hành động rèn luyện từng ngày, sống có trách nhiệm với bản thân gia đình và đất nước.
Tư tưởng của Bác trong “Đường Kách Mệnh” cũng khơi dậy trong tôi một nhận thức mới mẻ rằng cách mạng không chỉ là sự kiện lớn của dân tộc mà còn bắt đầu từ cách mỗi người thay đổi nhận thức và hành động của chính mình. Tôi nhận ra rằng mình cũng có thể “làm cách mạng” trong cuộc sống hàng ngày từ việc học tập chăm chỉ, đổi mới sáng tạo đến việc góp phần nhỏ bé vào sự tiến bộ của cộng đồng xung quanh. Không chỉ vậy Bác còn nhấn mạnh vai trò của quần chúng nhân dân trong cách mạng, chỉ rõ rằng cách mạng là sự nghiệp của toàn dân, không thể chỉ trông chờ vào một vài người lãnh đạo. Điều này giúp tôi nhận thức sâu sắc về vai trò của mỗi công dân trong công cuộc xây dựng đất nước trong thời đại mới, mỗi người dù ở vị trí nào nếu có tư duy đúng, có ý chí vươn lên đều có thể trở thành một phần của sự nghiệp phát triển dân tộc. Trong thời đại ngày nay khi chúng ta đang sống trong kỷ nguyên số với nhiều cơ hội và cũng đầy thách thức thì tư tưởng của Bác trong “Đường Kách Mệnh” vẫn giữ nguyên giá trị cốt lõi, đặc biệt là trong việc nhấn mạnh tinh thần tự học, tự lập và tinh thần sáng tạo. Bác từng viết rằng không có học thì không biết, không làm được, không nói được. Điều ấy khiến tôi hiểu rằng tri thức là nền tảng nhưng không phải là điều gì xa vời mà là thứ cần được vun đắp mỗi ngày bằng sự nỗ lực và ý chí không ngừng nghỉ. Một điểm đặc biệt nữa khiến tôi tâm đắc là tinh thần tự lực tự cường được thể hiện xuyên suốt trong tác phẩm. Bác không khuyến khích dựa dẫm, không cổ vũ sự trông chờ vào bên ngoài mà luôn nhấn mạnh rằng người dân phải tự đứng lên tự giải phóng mình. Điều này rất phù hợp với tinh thần khởi nghiệp đổi mới sáng tạo trong thời đại hiện nay khi chúng ta phải tự tìm kiếm cơ hội phát triển và bứt phá bằng chính sức mạnh nội lực của dân tộc. Tác phẩm cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều về vai trò của thanh niên trong công cuộc cách mạng và phát triển đất nước. Bác từng nói rằng thanh niên là rường cột của nước nhà, là chủ nhân tương lai của dân tộc. Do đó nếu thanh niên không có lý tưởng, không có hoài bão thì dân tộc không thể tiến bộ. Câu nói ấy đánh thức trong tôi tinh thần trách nhiệm và thôi thúc tôi phải sống có mục tiêu rõ ràng, có bản lĩnh vững vàng để không phụ niềm tin của Bác và bao thế hệ đi trước.
Những bài học trong “Đường Kách Mệnh” không hề cũ kỹ mà trái lại ngày càng trở nên thiết thực và gần gũi trong bối cảnh đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ để bước vào thời kỳ hội nhập và cạnh tranh toàn cầu. Sự thay đổi không ngừng của thế giới đòi hỏi mỗi người phải không ngừng học hỏi, đổi mới tư duy và chịu trách nhiệm trước những lựa chọn của mình. “Đường Kách Mệnh” không chỉ giúp tôi hiểu về lịch sử dân tộc mà còn là kim chỉ nam để tôi định hình nhân cách và lý tưởng sống của mình. Từ một người còn mơ hồ về vai trò của bản thân, tôi dần nhận ra rằng mỗi công việc mình làm, mỗi suy nghĩ mình có đều phải hướng đến sự đóng góp cho cộng đồng cho xã hội. Dù là nhỏ bé nhưng nếu được thắp lên bằng tinh thần cách mạng thì cũng có thể tỏa sáng. Có người nói rằng, tác phẩm của Bác giống như một ngọn đèn soi đường, trong bóng tối của sự hoài nghi và mơ hồ thì ánh sáng từ những lời dạy của Bác đã giúp tôi tìm lại được phương hướng để sống có trách nhiệm và có khát vọng vươn lên. Từ khi đọc “Đường Kách Mệnh”, tôi không còn nhìn cuộc sống như một chuỗi những việc phải làm mà là những cơ hội để thể hiện lý tưởng để đóng góp giá trị và để trưởng thành. Đặc biệt là trong giai đoạn hiện nay khi Việt Nam đang bước vào kỷ nguyên mới của trí tuệ nhân tạo thì việc mỗi người trẻ xây dựng cho mình một nền tảng tư tưởng vững chắc như trong “Đường Kách Mệnh” là vô cùng cần thiết. Chúng ta không thể đổi mới nếu tư duy vẫn cũ kỹ không thể vươn xa nếu không dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Bác từng dạy rằng làm cách mạng là phải kiên định lý tưởng, không được dao động trước khó khăn và không ngại thất bại. Điều đó giúp tôi hiểu rằng thành công không đến dễ dàng và ai muốn đi đến cùng đều phải trải qua thử thách. Chính tinh thần ấy đã giúp tôi mạnh mẽ hơn trên con đường học tập và công việc, khi gặp thất bại tôi không nản lòng mà coi đó là bước đệm để đi tiếp. Hành trình đến với “Đường Kách Mệnh” là hành trình tôi khám phá lại bản thân từ tư duy đến hành động, tôi không chỉ học cách suy nghĩ tích cực mà còn biết cách sống có trách nhiệm, biết cách truyền cảm hứng cho người khác và cùng họ vun đắp những giá trị bền vững cho xã hội. “Đường Kách Mệnh” không chỉ là một quyển sách mà còn là lời nhắc nhở đầy yêu thương và trách nhiệm của một vị lãnh tụ với thế hệ tương lai của dân tộc. Là ngọn lửa đã cháy rực trong tim nhiều thế hệ và tiếp tục soi sáng con đường mà thế hệ hôm nay đang đi và sẽ đi Khi ngẫm lại, tôi nhận ra rằng một tác phẩm ra đời từ gần một thế kỷ trước mà vẫn còn nguyên giá trị đến hôm nay, đó chính là điều kỳ diệu làm nên sức sống trường tồn của “Đường Kách Mệnh”. Giá trị ấy không chỉ nằm ở việc tác phẩm truyền tải tư tưởng cách mạng, mà còn nằm ở cách nó làm thay đổi cách nghĩ, cách sống và động lực hành động của từng cá nhân – trong đó có tôi. Trước khi đọc tác phẩm, tôi từng nghĩ cách mạng là điều gì đó to lớn, là chuyện của lịch sử, của những người cầm súng, của những thế hệ đi trước. Nhưng sau khi đọc “Đường Kách Mệnh”, tôi hiểu rằng, cách mạng cũng chính là sự thay đổi từ trong chính mỗi người – thay đổi từ nhận thức, hành động đến thái độ sống. Cách mạng là dám từ bỏ cái cũ, cái bảo thủ để hướng đến cái mới, cái đúng, cái tiến bộ.
Và với mỗi người trẻ hôm nay, cách mạng không còn là đấu tranh giành độc lập, mà là hành trình đấu tranh vượt qua chính mình, vượt qua tâm lý an phận, lối sống thụ động, ngại khó, ngại thay đổi để dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám dấn thân vì một tương lai xứng đáng. Một điều tôi học được từ tác phẩm là ý thức tự học, tự rèn mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh rất nhiều lần. Trong điều kiện lịch sử khi đó, việc học không hề dễ dàng, nhưng Bác vẫn kiên trì học từ sách vở, từ nhân dân, từ thực tiễn. Điều ấy khiến tôi nhìn lại chính mình: giữa thời đại bùng nổ thông tin hôm nay, khi mọi tài liệu, kiến thức đều chỉ cách ta vài cú nhấp chuột, nhưng liệu chúng ta có thật sự học với tinh thần cầu thị và tự giác như Bác từng dạy? Học không chỉ để thi cử, để có bằng cấp, mà phải học để hành, để làm việc hiệu quả hơn, sống tử tế hơn. Đó là điều tôi đã và đang áp dụng vào cuộc sống cá nhân cũng như công việc của tôi. Khi đọc “Đường Kách Mệnh”, tôi như được đánh thức, nếu không tiếp tục học, không chịu đổi mới tư duy, thì sẽ bị tụt lại phía sau trong một xã hội đang vận động từng ngày. Tác phẩm cũng truyền cho tôi cảm hứng về khát vọng cống hiến. Bác viết rằng, người làm cách mạng phải đặt lợi ích của dân tộc, của nhân dân lên trên hết. Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ: liệu mình đã thực sự sống có trách nhiệm với cộng đồng chưa? Liệu những điều mình đang làm có giúp ích gì cho người khác, hay chỉ vì lợi ích cá nhân? Từ đó, tôi học cách nhìn rộng hơn, sâu hơn và sống vì tập thể nhiều hơn, không còn chỉ nghĩ đến bản thân, mà nghĩ đến giá trị mình có thể tạo ra cho xã hội. Tôi cũng bị ấn tượng mạnh bởi tư duy chiến lược và tầm nhìn xa trông rộng của Bác trong tác phẩm. Dù lúc đó đất nước còn chìm trong bóng tối, nhưng Bác đã vạch ra một con đường cụ thể, bài bản, khoa học để đưa dân tộc đến tự do. Điều đó dạy tôi rằng trong bất kỳ hoàn cảnh nào, muốn thành công đều phải có tầm nhìn rõ ràng, kế hoạch cụ thể và sự kiên định theo đuổi mục tiêu đến cùng. Đây là bài học không chỉ cho người làm lãnh đạo, mà cho cả những ai đang muốn vươn lên bằng năng lực và khát vọng cá nhân. Một trong những nội dung đắt giá nhất mà tôi tâm đắc là cách Bác nhấn mạnh vai trò của đạo đức cách mạng. Trong bối cảnh hiện nay, khi xã hội đối mặt với không ít biểu hiện xuống cấp về đạo đức, lối sống thực dụng, vô cảm, thì tư tưởng này lại càng trở nên cần thiết. Tôi nhận ra rằng, trí tuệ sẽ không có giá trị nếu không đi kèm với đạo đức. Người tài mà không có tâm thì chẳng những không giúp ích mà còn có thể gây hại cho xã hội. Từ đó, tôi tự nhủ bản thân phải rèn luyện đạo đức từng ngày, từ những việc nhỏ như giữ chữ tín, sống trung thực, đến những việc lớn như dám đấu tranh chống cái sai, bảo vệ lẽ phải. Tác phẩm “Đường Kách Mệnh” cũng giúp tôi hiểu rõ hơn về giá trị của tinh thần đoàn kết – một trong những truyền thống quý báu nhất của dân tộc Việt Nam. Bác viết rằng: “Đoàn kết là sức mạnh, là then chốt của thành công cách mạng.” Điều này nhắc tôi rằng, dù ở lĩnh vực nào thì chỉ khi biết hợp tác, biết vì cái chung, thì mới có thể tạo ra giá trị lớn. Tinh thần này đặc biệt cần thiết trong bối cảnh thế giới hiện nay, khi mỗi người không chỉ là một cá thể riêng lẻ, mà là mắt xích trong một guồng máy vận hành toàn cầu. Thêm vào đó, “Đường Kách Mệnh” không chỉ mang tính chất lý luận mà còn là lời hiệu triệu hành động. Nó khiến tôi không thể đọc xong mà ngồi yên. Mỗi chương, mỗi đoạn đều có khả năng thúc đẩy người đọc hành động, không phải bằng những lời kêu gọi cảm tính, mà bằng những lập luận chặt chẽ, bằng niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của con người Việt Nam. Sau khi đọc xong tác phẩm, tôi đã thay đổi cách làm việc: chủ động hơn, tích cực hơn và không ngại bắt đầu lại từ đầu nếu cần thiết. Khi đất nước bước vào thời kỳ phát triển mới – thời kỳ của công nghệ, của sáng tạo, của hội nhập sâu rộng thì tư tưởng cách mạng mà Bác truyền tải trong tác phẩm vẫn là kim chỉ nam không thể thiếu. Nó giúp thế hệ trẻ như chúng tôi không bị cuốn theo những giá trị ảo, không rơi vào vòng xoáy vô nghĩa, mà luôn giữ được bản lĩnh, lý tưởng và mục tiêu sống rõ ràng. Tôi tin rằng nếu thế hệ trẻ hôm nay, dù là học sinh, sinh viên, công nhân, trí thức, doanh nhân đều có cơ hội đọc và cảm nhận “Đường Kách Mệnh” một cách đúng đắn thì chắc chắn đất nước chúng ta sẽ có thêm nhiều người sống có lý tưởng, làm việc bằng tâm huyết, sáng tạo bằng trí tuệ và cống hiến bằng trái tim. Khi ấy, dân tộc Việt Nam sẽ không chỉ bước vào kỷ nguyên mới mà còn tiên phong trong hành trình xây dựng một xã hội hưng thịnh, văn minh và nhân bản.