“Sách mở ra trước mắt tôi những chân trời mới”
Đó chính là nhận định của M. Gorki và cũng chính là điều tôi nhận ra khi đọc sách. Sách không hề vô tri như một món đồ vật và đọc sách cũng không hề vô ích, cứ mỗi khi đọc một quyển sách, tôi lại nhận ra được những giá trị tuyệt diệu ẩn sâu trong nó. Và quyển sách “Tuổi thơ dữ dội” của nhà văn Phùng Quán, được xuất bản bởi Nhà xuất bản Văn học đã mang lại cho tôi thật nhiều cảm xúc, suy ngẫm và làm cho tôi có những thay đổi về nhận thức trong cuộc sống.
“Tuổi thơ dữ dội” là một tác phẩm có đề tài về chiến tranh, về những chiến sĩ thiếu niên vệ quốc đoàn, dù tuổi nhỏ nhưng kiên cường chẳng kém người lớn. Sống trong thời đại hòa bình, bối cảnh chiến tranh của “Tuổi thơ dữ dội” mở ra khiến tôi choáng ngợp. Hình ảnh những chiến sĩ xông pha chiến đấu, những chiến sĩ thiếu niên sẵn sàng từ bỏ tất cả để hoàn thành nhiệm vụ, những hi sinh tuy đau xót nhưng đầy anh dũng. Tất cả mọi chi tiết, mọi nhân vật trong “Tuổi thơ dữ dội” đều toát lên khí thế hừng hực của một dân tộc oai hùng. Họ chiến đấu bằng quả tim tràn đầy sự tin tưởng và yêu thương tuyệt đối với cách mạng, với nhân dân, với tổ quốc. Bước vào tác phẩm, tôi đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, có lúc tôi buồn bã rồi hân hoan, lúc thì lo sợ rồi lại bật cười với những tình tiết hết sức tinh tế và hấp dẫn trong tác phẩm.
Thế nhưng khi kết thúc tác phẩm tôi lại cảm thấy nghẹn lòng. Nếu một số tác phẩm luôn hướng đến một cái kết viên mãn, đầy tính cổ tích thì cái kết của “Tuổi thơ dữ dội” hoàn toàn ngược lại, nó làm cho tôi nghẹn ngào và người tôi như lặng đi, thổn thức. Bởi lẽ tôi cảm nhận được sự tàn bạo của chiến tranh, tôi kính phục sự anh dũng, kiên cường của con người Việt Nam. Chiến tranh tàn phá bao nhiêu, con người Việt Nam lại càng bất khuất bấy nhiêu.
Và chính vì nhận thấy những năm tháng chiến tranh đầy ám ảnh trong “Tuổi thơ dữ dội” mà tôi trân quý hơn cuộc sống an bình của mình. Quả thật, cuộc sống hiện tại của chúng ta quá tuyệt vời và đúng như tiêu ngữ của nước ta: Độc lập – Tự do – Hạnh phúc. Hạnh phúc là điều không dễ đạt được nhưng nước ta lại đưa vào tiêu ngữ của quốc gia, quả là mạo hiểm, song nước ta đã đạt được điều đó, tuy mạo hiểm nhưng đã thành công mỹ mãn. Sống trong hạnh phúc nhưng đôi khi tôi quên mất điều đó, tôi cảm thấy như vậy là bình thường. Thật sự cái gì quá quen thuộc, quá thường nhật thì người ta sẽ dần quên mất tầm quan trọng của nó, nhưng chính “Tuổi thơ dữ dội” đã giúp tôi nhận ra hạnh phúc và hòa bình là vô cùng quý giá và hơn hết chúng ta đang có những thứ rất quý giá ấy.
Nhưng chúng ta cũng biết hòa bình và hạnh phúc không dễ có được, để có được hòa bình, những người đi trước đã phải đổ biết bao công sức, máu và nước mắt, đã nằm xuống mãi mãi để đổi lấy hòa bình, hạnh phúc cho chúng ta. Thế nhưng, công ơn ấy lại bị phai mờ dần trong tôi. Tôi chạy theo rất nhiều thần tượng, tôi hâm mộ rất nhiều nghệ sĩ nhưng tôi lại quên đi những tượng đài vững chãi đã gây dựng, bảo vệ, chiến đấu để tôi có được cuộc sống hiện tại. Hình ảnh những chiến sĩ vệ quốc đoàn cố gắng đến hơi thở cuối cùng để chiến đấu đã làm tôi sực tỉnh. Tôi trân quý hơn mảnh đất tôi đang sống, tôi yêu mến và biết ơn sâu đậm những chiến sĩ đã ngã xuống cho non sông, tôi ý thức được bản thân tôi là con cháu của một dân tộc anh hùng và tôi phải sống sao cho xứng đáng với dân tộc ấy. Giờ đây, khi đối mặt với những khó khăn, thử thách, tôi không còn nản chí, không còn trách thân, trách đời mà tôi đã sẵn sàng đương đầu và vượt qua. Tôi luôn tự nhủ bản thân rằng dòng máu đang chảy trong tôi là dòng máu của một dân tộc anh hùng, không khó khăn gì mà lại không thể vượt qua.
Sau khi đọc “Tuổi thơ dữ dội”, bản thân tôi, từ một con người luôn chạy theo cuộc sống hối hả, luôn mong chờ thần tượng của đời mình, luôn tìm kiếm những giá trị xa vời, nay đã nhận ra được giá trị thật sự. Gía trị ấy không ở đâu xa, cũng không hề ẩn giấu ở nơi nào bí ẩn. Gía trị ấy ở ngay cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Được sống trong hòa bình, ấm no, tự do chính là niềm hạnh phúc đích thực và những bậc tiền nhân đã hi sinh vì tổ quốc chính là những thần tượng muôn đời của nhân dân Việt Nam. Đó là những điều hiển nhiên, ở ngay trước mắt tôi nhưng tôi cứ mãi đi tìm. Thật may mắn, “Tuổi thơ dữ dội” đã dẫn dắt tôi nhận ra những chân lý ngời sáng ấy. Cuộc sống và nhận thức của tôi về cuộc sống đã thay đổi rất nhiều sau khi đọc quyển sách “Tuổi thơ dữ dội” của nhà văn Phùng Quán.
Có thể nói, “Tuổi thơ dữ dội” là một trong số những quyển sách đã mang đến cho tôi những thông điệp đầy ý nghĩa, tôi biết ơn quyển sách “Tuổi thơ dữ dội” nhưng không chỉ riêng quyển sách này mới mang giá trị, tất cả những quyển sách đều ẩn chứa muôn vàn ý nghĩa cho người đọc. Vì vậy, hãy đọc sách và tìm ra thông điệp cho chính mình, bạn nhé!