Tác giả: Tố Hữu
Người giới thiệu: Phạm Huỳnh Hương

Phần 1: Tóm tắt nội dung 

Bài thơ “Theo chân Bác” là một bản trường ca bằng thơ, được Tố Hữu viết vào tháng 1 năm 1970 trong niềm đau xót vô hạn sau sự ra đi của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tác phẩm không chỉ là lời tiễn biệt mà còn là thước phim lịch sử bằng ngôn từ, tái hiện cuộc đời oanh liệt nhưng vô cùng giản dị của Người. Mở đầu bài thơ là không gian buồn bã, trống vắng tại Quảng trường Ba Đình và vườn cây, nhà sàn khi vắng bóng vị Cha già kính yêu. Từ nỗi đau hiện tại, nhà thơ dẫn dắt người đọc ngược dòng thời gian, lần theo dấu chân Bác từ những ngày đầu ra đi tìm đường cứu nước tại Bến Nhà Rồng, vượt qua muôn trùng sóng gió nơi đất khách, cho đến ngày trở về lãnh đạo cách mạng tại hang Pác Bó. 

Tác phẩm khắc họa thành công hình ảnh một vị lãnh tụ có sự kết hợp hài hòa giữa sự vĩ đại của một anh hùng dân tộc và nét thanh cao, giản dị của một ông tiên trong truyện cổ tích. Khép lại bài thơ là lời hứa sắt son của toàn Đảng, toàn dân nguyện tiếp bước con đường cách mạng mà Người đã vạch ra, biến nỗi đau thành hành động để xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.

Phần 2: Cảm nhận cá nhân

“Khi đọc “Theo chân Bác”, tôi như được hòa vào từng con chữ, được bước đi đồng hành cùng vị Cha già kính yêu của dân tộc qua từng hành trình lịch sử. Dưới ngòi bút của Tố Hữu, tôi không chỉ đọc để cảm nhận mà còn là sự kết nối rung động trước một nhân cách lớn. Tác giả đã rất khéo léo khi không thần thánh hóa hình tượng lãnh tụ bằng những từ ngữ đao to búa lớn. Thay vào đó, Bác hiện lên thật gần gũi, mộc mạc, đơn sơ nhưng lại vô cùng đáng quý qua đôi dép cao su, bộ quần áo kaki sờn bạc và tình yêu thương bao la dành cho mọi tầng lớp nhân dân, từ cụ già đến em thơ.

Khi bước vào thế giới của “Theo chân Bác”, tôi đã thật sự ấn tượng không chỉ với hình ảnh chân thật của Bác mà còn là cách tác giả đặt cảm xúc vào từng câu thơ, dạo quanh từng trang sách, tôi đã vương lại ở hai câu thơ cực kì sâu sắc:

“Mong manh áo vải hồn muôn trượng 

Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.”

Câu thơ khẳng định một chân lý: sự vĩ đại không nằm ở những gì hào nhoáng, vĩnh cửu về vật chất mà nằm ở giá trị tinh thần và sức sống trong lòng dân tộc. Cả cuộc đời của Bác không hề được trang hoàng bằng những điều sang trọng bên ngoài; thế nhưng, chính từ sự giản dị ấy lại tỏa sáng một nhân cách lớn, một tâm hồn cao đẹp, để rồi hình ảnh của Người vẫn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam như biểu tượng của lý tưởng, của đạo đức và của lòng yêu nước sâu sắc.

Không chỉ dừng lại ở việc ngợi ca, bài thơ còn gợi mở cho người đọc những suy ngẫm sâu xa về giá trị của con người trong cuộc sống hiện đại. Giữa một xã hội ngày càng đề cao vật chất và hình thức, tấm gương của Bác trở thành lời nhắc nhở thầm lặng nhưng mạnh mẽ về việc giữ gìn những giá trị cốt lõi của nhân cách. Đặc biệt, đối với thế hệ trẻ – những người đang trên hành trình khẳng định bản thân – việc học tập và noi theo lối sống giản dị, chân thành và có lý tưởng là điều vô cùng cần thiết. Là sinh viên ngành giáo dục, chúng tôi càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình: không chỉ trau dồi tri thức mà còn phải rèn luyện đạo đức, trở thành những nhà giáo vừa có năng lực, vừa có tâm hồn đẹp, đủ sức lan tỏa những giá trị tích cực đến học sinh và cộng đồng. Chính từ những điều bình dị nhưng bền bỉ ấy, mỗi người mới có thể góp phần tạo nên những giá trị lớn lao cho xã hội.

Dấu chấm kết dòng thơ cuối cũng là lúc bài thơ khép lại, nhưng lại mở ra một cánh cửa rộng lớn trong tâm hồn mỗi người đọc. Tác phẩm để lại trong tôi một nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng mà sâu lắng, không bi lụy nhưng đủ để khiến lòng người trầm lại trong suy ngẫm. Đó không chỉ là nỗi xúc động trước hình ảnh giản dị mà vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà còn là sự thức tỉnh về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với đất nước. Bài thơ khơi dậy trong tôi niềm tự hào dân tộc thiêng liêng, đồng thời hun đúc ý chí vươn lên, sống có mục tiêu và lý tưởng rõ ràng.

Mỗi lần đọc lại, tôi như được tiếp thêm động lực để học tập và rèn luyện, để xứng đáng là thế hệ kế cận, tiếp tục “theo chân Bác” trên hành trình xây dựng quê hương Việt Nam. Không chỉ dừng lại ở cảm xúc, bài thơ còn thôi thúc tôi biến những suy nghĩ thành hành động cụ thể trong đời sống hằng ngày: từ việc học tập nghiêm túc, sống có kỷ luật đến cách cư xử chân thành, biết sẻ chia với mọi người xung quanh. Tôi nhận ra rằng, hành trình “theo chân Bác” không phải là những điều lớn lao xa vời, mà bắt đầu từ những việc nhỏ bé nhưng bền bỉ và có ý nghĩa. Chính sự tích lũy từng hành động giản dị ấy sẽ góp phần tạo nên giá trị của bản thân và đóng góp thiết thực cho xã hội, để mỗi người trẻ hôm nay có thể tự tin bước tiếp con đường mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp.”

(Sinh viên Phạm Huỳnh Hương) 

Phần 3: Định hướng đọc

Việc nghiên cứu tác phẩm hỗ trợ người học chủ động tích lũy tri thức và phát triển năng lực để đáp ứng các chuẩn đầu ra (CLOs) được quy định tại Đề cương chi tiết của các học phần: Tư tưởng Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh với sự nghiệp giải phóng dân tộc Việt Nam, Thơ hiện đại Việt Nam

Bên cạnh đó, việc đọc sách giúp người học trau dồi các kỹ năng cần thiết, nâng cao năng lực cảm thụ thẩm mỹ và thúc đẩy tinh thần tự học suốt đời.

Phần 4: Hướng dẫn tìm đọc

Tên sách: Theo chân Bác

Tác giả: Tố Hữu

Nhà xuất bản: Kim Đồng

Tìm đọc tại Thư viện Khoa học Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh.

Đang kiểm tra đăng nhập Facebook...
Comments (0)
There are no comments posted here yet
Leave your comments
Posting as Guest
×
Suggested Locations